nhật ký báo thù của nữ phụ
Phim HỢP ĐỒNG TÌNH YÊU - CẢNH BÁO TÌNH YÊU Thuyết minh, phim hop dong tinh yeu canh bao tinh yeu vietsub(Phụ đề Việt). Chun Jung Myung, Han Go Eun, Yoon Eun Hye Trang chủ: vn2.vn
Pontianak báo thù. 2019 | 16+ | 1g 32ph anh tìm thấy cuốn nhật ký lưu giữ những bí mật trong quá khứ. Thể chất: 100. Khi một cựu cảnh sát trở về quê nhà bang Florida để tìm bạn gái bỏ trốn của một tên tội phạm, nhiệm vụ nhanh gọn ban đầu trở thành một hành trình
Sự Trả Thù Của Nữ Vương - Cập nhật lúc: 09:50 09/09/2022 - tiếc cho cái tình duyên đẹp thế này mà mấy đứa nv phụ cứ chen phá đám vừa bực vừa tiếc Xem thêm . Trả lời Báo vi phạm. Nhật Ký Ở Trọ Chapter 111 301.650 03 . Đại Quản Gia Là Ma Hoàng Chapter 326 224.338 04 .
Câu chuyện thật sự bắt đầu từ việc Hạ Phong Quang bị bất ngờ bị rơi vào thế giới hệ thống, tiếp đó cô phải hoàn thành nhiệm vụ để có thể tích đủ 100 điểm mới có thể trở về. Không còn nhớ nổi mình đang ở thế giới thứ bao nhiêu, cô chỉ biết đây là
Bạn đang theo dõi truyen moi full Nhật Ký Báo Thù Của Nữ Phụ của tác giả Ngã Ái Tiểu Mã Giáp rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Nữ Phụ này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé.
Comment Faire De Nouvelles Rencontres Amicales.
Kiếp trước cô bị em gái và chồng mình liên thủ sát hại, kiếp này cô thề sẽ báo thù, nhưng lại trùng sinh về năm 19 tuổi vừa xấu vừa béo, vừa mắt còn thấy ngay một tay tổng tài bị thân hình một tạ của cô chơi mệt lả đang nằm bên! Cô bị phóng viên dồn ép, âm mưu về scandal kiếp trước chuẩn bị diễn ra...Từ đó nữ chính bắt đầu con đường phục thù, cao lãnh tổng tài hết mực bảo vệ, sủng thê sủng đến muốn sâu răng.
Trong nhà giam nữ. Một người đàn ông bước chân trầm ổn, vững trãi đi đến nơi này. Hắn mặc một bộ âu phục nhãn hiệu nổi tiếng Dior, càng làm tôn lên dáng người thon dài, cao ngất của hắn, hắn đeo một cặp kính râm màu đen. Khuôn mặt hắn tuấn lãng yêu mị, nhưng thần sắc vô cùng lạnh lùng. Hắn ngồi xuống, chờ người đi ra. Một lát sau, nữ cảnh sát dẫn một cô gái mặc quần áo tù nhân đi tới. Cô gái nhìn thấy người đàn ông này, đáy mắt có khiếp sợ, căm hận, thần sắc trở nên dị thường, nhưng rất nhanh, cô gái đã lấy lại bình tĩnh, đáy mắt khôi phục thanh tĩnh, không có 1 tia dao động. "Cô có khỏe không?" Tiếng nói trầm thấp mang ý quan tâm truyền tới tai cô gái qua điện thoại. Cho dù ở đây không có gương, nhưng cô cũng biết, giờ phút này, chắc chắn sắc mặt cô vô cùng tiều tụy, tóc tai tán loạn, nhìn không có một chút tinh thần nào, làm sao có thể nói là khỏe được? Huống hồ, trong nhà giam, tù nhân như cô làm sao có được đãi ngộ tốt như khi ở bên ngoài? Ngược lại, hắn một thân hăng hái, phấn chấn; cho dù hắn che giấu rất tốt, nhưng cô cũng biết, tâm tình của hắn chắc chắn vô cùng thư sướng, ôm được mỹ nhân về nhà, hắn chuẩn bị tổ chức hôn lễ vô cùng long trọng, rực rỡ; vợ sắp cưới lại đang mang thai, có thể nói là song hỷ lâm môn. Miệng nở nụ cười yếu ớt "Nhờ phúc của anh, tôi tốt lắm." Người đàn ông kia nói "Nghe cô nói như vậy, tôi cùng Phương Phương cũng an tâm rồi." Đúng vậy, bọn họ phải an tâm rồi, nhìn cô bây giờ như thế này, làm sao còn có thể phá hư tình cảm của bọn họ? "Lúc nào kết hôn, chớ quên mời tôi uống một ly rượu mừng." Tâm sớm đã chết lặng, cho dù hắn nhắc tới Cố Phương Phương, muốn kích thích cô, cô cũng không còn tức giận. Hắn sửng sốt, không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy, gật đầu "Nhất định." "Tốt, hôm nay anh đến thăm tôi có chuyện gì sao?" Khẩu khí* của cô có chút không kiên nhẫn. *khí phách, thái độ của một người toát ra thông qua lời nói. Hắn cười nói "Đương nhiên là đến thăm cố nhân, sắp tới còn là người thân, nhân tiện mang vài thứ cho cô." Nói lời cảm tạ, cô lại hỏi "Còn có chuyện gì sao?" "Nghe khẩu khí của cô, dường như là hy vọng tôi nhanh biến đi?" Hắn tự nhiên biết điều này, nhưng giả ngu hỏi. "Cô chán ghét tôi như vậy?" "Tôi không chán ghét anh, lại càng không hận anh."Ngữ khí của cô toát ra như không chút nào để ý. "Chân thành mong ước anh cùng em họ tôi trăm năm hảo hợp, bạch đầu giai lão." "Cám ơn." Hắn vốn định chọc tức cô một phen, nhưng không thể tưởng tượng được cô lại bình tĩnh như vậy, thần sắc chẳng hề để ý, điều này làm cho hắn cảm thấy có chút thất bại. Ở chung lâu như vậy, người đàn ông này, cô đã sớm hiểu rõ, hắn lòng dạ hẹp hòi, sao cô lại không biết? Nhìn trên mặt hắn hiện lên biểu tình có chút thất bại, cô thấy cao hứng vô cùng.
Ra khỏi phòng con gái, bà Liễu thuận tiện sang nhìn một chút Liễu Dật, hỏi han tình hình học tập hiện tại của xong những việc này, đã là tám giờ, tắm rửa xong, nằm ở trên giường xem tivi, tiêu khiển thời thứ hai, Liễu Nguyệt Ly tỉnh lại, đã là chín giờ , thấy dì Trương đang kéo rèm cửa sổ nhẹ nhàng gọi một tiếng, dì Trương cười tủm tỉm đưa cho cô đồ rửa mặt, sau đó lại bưng tới bát cháo để ăn sáng, bệnh tình cô đã thuyên giảm, khẩu vị tốt hơn rất nhiều, có thể ăn nhiều hơn so với ngày hôm trước một Liễu Nguyệt Ly ăn no, dì Trương hỏi "Tiểu thư, muốn ăn cái gì nói dì biết để dì đi mua đồ nấu ăn."Dù dì Trương tay nghề nấu ăn rất tốt, nhưng cô lại muốn ăn đồ ăn do Liễu Dật nấu, nhưng ngại hắn hiện tại đang học tập bận rộn, thời gian rất quý báu, đành từ bỏ ý niệm với dì Trương xong, Liễu Nguyệt Ly lại nghĩ tới một chuyện, hỏi "Dì Trương, mẹ con giúp con mời bác sĩ đến khám bệnh đã mấy ngày rồi?"Dì Trương trả lời "Ba ngày, hôm nay là ngày cuối cùng, tiểu thư đã khỏi bệnh, ngày mai là có thể không cần nữa."Dì Trương đi rồi, Liễu Nguyệt Ly bắt đầu suy nghĩ đến chuyện chia tay cùng Hạ Thần, rồi chuyện cùng một chỗ với Liễu Dật sau thể sống lại một lần, là ông trời thương hại cô, cô không thể lãng phí thời gian trên người tên cặn bã kia, cô muốn cùng Liễu Dật xây dựng một gia đình hoàn mỹ, giúp cha mẹ chia sẻ sự vụ công ty, nếu có thể, đem công ty nhà Hạ Thần kéo ngã, khiến cho hắn nếm thử tư vị ngồi tù giống cô lúc học chuyên ngành kinh tế tài chính, ý muốn ban đầu chính là giúp đỡ, chia sẻ công việc giúp ba mẹ, nhưng từ khi bắt đầu yêu đương cùng Hạ Thần, cô bỏ bê việc học, hiện tại cô không thể như vậy, cô muốn một lần nữa học tập thật nghiêm nằm ở trên giường, vừa vặn không có việc gì làm, liền cầm lấy sách giáo trình ôn tập đọc qua một giữa trưa, Liễu Dật tan học về nhà, thấy Liễu Nguyệt Ly đang bị bệnh lại chăm chú đọc sách, không khỏi đau lòng "Chị, chị hiện tại đang bị bệnh mới khỏi, không được đọc sách quá lâu."Khép sách lại, Liễu Nguyệt Ly nhìn hắn mỉm cười "Em không cần lo lắng, chị không có việc gì làm, nên đọc sách giết thời gian."Nhìn khuôn mặt sáng lạn tươi cười của cô, Liễu Dật không khỏi thần người, thấy biểu hiện ỷ lại vào hắn của cô tối hôm qua cùng với nụ cười sáng lạn hiện giờ, tuy rằng cô coi hắn là em trai, nhưng dù sao không phải em trai ruột, bao nhiêu năm nay, điều này làm hắn thấy mới lạ chưa kịp thích ứng. Trước kia chỉ một mực chờ đợi cô nở nụ cười ngọt ngào với hắn, bây giờ cô đối với hắn quan tâm, ỷ lại, làm cho hắn có chút không dám tin, thoáng như đang đặt mình ở trong mộng."Đờ người ra làm gì?" Liễu Nguyệt Ly khẽ cười mặt tuấn tú đỏ sậm, nói chuyện có chút lắp bắp "Không có gì, chị."Đoán chừng hắn vừa tan học về, Liễu Nguyệt Ly quan tâm hỏi "Em vừa tan học về, đã ăn cơm chưa?"Thấy cô chủ động quan tâm hắn như thế, Liễu Dật sửng sốt, một lát mới lấy lại phản ứng, lắc đầu nói "Còn không có.""Vậy để chị kêu dì Trương bưng đồ ăn lên, chúng ta cùng nhau ăn." Cô thu hết biểu tình bối rối của hắn vào trong mắt, trước kia cô thật sự là thực quá đáng, nhưng sau này sẽ không, cô cũng sẽ đối xử thật tốt với Liễu Dật. Liễu Nguyệt Ly ở trong lòng kiên định nói."Dạ."Hai người cùng nhau ăn cơm, trong ấn tượng của Liễu Dật, đây là lần đầu tiên, trong lòng hắn có chút khẩn trương, vẻ mặt có chút câu nệ."Ăn đi." Liễu Nguyệt Ly cười thúc giục. "Em đang trong thời kỳ phát triển, phải ăn nhiều chút."Nói xong, gắp cho hắn mấy khối thịt kia, chỉ biết hưởng thụ những gì tốt đẹp hắn dành cho cô, hiện tại cô cũng muốn hồi đáp thâm tình của hắn. Hắn không phải người có trái tim bằng sắt, hắn cũng cần sự quan tâm của cô, cho dù chỉ là một chút quan tâm, cũng có thể làm cho hắn hưng phấn nửa ngày. Bữa cơm này, Liễu Dật ăn thật sự vui vẻ, cũng ăn được rất vì rất muốn cùng cô ở chung một mình nhiều hơn một chút, ngày bé, không học cùng một khóa, trở về nhà lại có các giờ học phụ đạo, thời gian bọn họ ở chung rất ít, cô hiện tại đang học đại học, hắn còn học cấp ba, cô hết bệnh rồi, thời gian cô ở nhà sẽ ít nước xong, Liễu Dật lưu luyến không muốn rời đi, từ đầu tới cuối, Liễu Nguyệt Ly đều nở nụ cười trong trẻo, cô muốn dùng hành động, khiến cho hắn cảm nhận được là cô quan tâm tối, nhìn thấy mẹ đã như một đời không gặp, cô nhất thời nhịn không được ào ào rơi Liễu biết con gái luôn luôn kiên cường, mọi việc đang yên lành sao tự nhiên lại khóc, bà dùng khăn tay lau nước mắt cho con gái yêu "Nói cho mẹ nghe, sao tự nhiên lại khóc?"Liễu Nguyệt Ly chết đi, ước muốn lớn nhất chính là được gặp ba mẹ một lần, mà hiện tại bọn họ đều đang sống tốt cùng cô, cô tất nhiên phải kích động rồi."Rốt cuộc làm sao vậy, bảo bối?" Bà Liễu ôn nhu hỏi."Không có việc gì ạ." Cảm thấy an ổn, Liễu Nguyệt Ly nói, thanh âm nghẹn ngào. "Mẹ, ba ba đâu?""Ba con đi công tác, phải vài ngày nữa mới trở về." Bà Liễu vỗ vỗ lưng con gái. "Con còn chưa có nói cho mẹ biết tại sao lại khóc nhiều như vậy, có người bắt nạt bảo bối của mẹ phải không?""Không phải." Liễu Nguyệt Ly lắc đầu nói. "Là nhìn thấy mẹ nên kích động."Yêu thương vuốt ve tóc con gái, bà Liễu buồn cười nói "Bé ngốc, mẹ ngày nào cũng về nhà mà, sẽ ở bên cạnh con."Những gì cô đã trải qua, đương nhiên không thể nói. An ổn nằm trong lòng mẹ, cô cảm thấy vô cùng ấm áp trong tình thương của gia an tốt con gái, lại tinh tế hỏi vài chuyện, bà Liễu mới an tâm rời thứ ba, Liễu Nguyệt Ly bệnh hoàn toàn khỏi hẳn, liền kêu dì Trương giúp cô thu thập đồ đạc, chuẩn bị buổi chiều trở về ký túc trưa, Liễu Dật trở về, thấy bóng dáng cô bận rộn, đáy lòng vừa vui vừa buồn, vui là cô hết bệnh rồi, sẽ không bị mệt nhọc nữa, buồn là, cô muốn trở lại trường học, muốn gặp cô, sẽ không dễ dàng như bây giờ . Hơn nữa, sau khi trở lại trường, không biết cô có thể lại quay lại tiếp tục với bạn trai hay không? Cho dù chia tay, cô tốt đẹp như vậy, khẳng định có rất nhiều người theo đuổi, hiện tại hắn không thể ở bên cạnh đến điều này, đáy lòng hắn đầy chua nén những suy nghĩ không tốt trong lòng, hắn kêu gọi "Chị, có cần em hỗ trợ không?"Liễu Nguyệt Ly cười nói "Không cần, em trước ăn cơm đi, xong rồi sớm đi nghỉ ngơi, chương trình học của em nặng, chắc chắn rất mệt, ở đây có dì Trương giúp chị là được rồi.""Vâng." Liễu Dật đi nhà ăn ăn cơm xong, Liễu Dật đi qua hỏi "Chị, buổi chiều để em đưa chị đến trường đi, dù sao chị cũng mang nhiều đồ."Liễu Nguyệt Ly vốn định đáp ứng, nhưng nghĩ đến việc buổi chiều hắn phải đi học, chỉ có thể cự tuyệt "Buổi chiều em còn phải đi học, không cần đâu.""Hôm nay buổi chiều em không có giờ." Liễu Dật bật thốt lên Nguyệt Ly hồ nghi "Thật vậy chăng?""Đương nhiên." Liễu Dật kiên định vẫn là thiếu niên còn non nớt, hơn nữa, hắn vẫn không giỏi nói dối, cô sớm thấy được sơ hở, đáy lòng có tiếng nói ích kỷ vang lên, hy vọng hắn đi cùng cô, nhưng cuối cùng lý trí cũng chiến thắng tư tâm, hắn học cấp ba, học tập là trọng yếu."Em trai, vẫn nên đi học đi, em có phần tâm ý này, chị thật cao hứng." Liễu Nguyệt Ly biết hắn lo lắng cái gì, bổ sung một câu. "Cuối tuần, chị sẽ về nhà."Nói xong, Liễu Nguyệt Ly tiếp tục kiểm tra đồ đạc, xem có thiếu gì hay không, xác định đã đầy đủ, vào 3h chiều, gọi Phương bá lái xe đưa cô đến trường.
Nhật Ký Báo Thù Của Nữ Phụ Thể loại Hiện đại, trọng sinh, báo thù, sủng, ngược tra nam thê thảmEdit An LiYêu nhau 7 năm, chung quy cũng không thể bách niên giai lão, bên nhau trọn đời. Bảy năm, cuối cùng cũng không thể tái hợp. Tình yêu của hắn chỉ dành cho người được cho là thanh cao, thuần khiết đó. Cô nỗ lực níu kéo, nhưng cũng chẳng thay đổi được điều gì. Cô nghĩ mọi cách hại nữ chính, chỉ mong phá hư được tình yêu của bọn họ khiến cô trở thành nữ phụ ác độc. Vì tình yêu chân chính của hắn, hắn không để ý đến tình nghĩa nhiều năm giữa hai người, hãm hại cô khiến cô phải ngồi tù. Cuối cùng mới biết, người quan tâm cô nhất vẫn luôn ở bên cô bao năm qua mà cô không hề để ý đến. Dục hoả trùng sinh, cô phải bù đắp lại tiếc nuối của đời trước, trả thù những người đã thương tổn giá Ngã Ái Tiểu Mã Giáp
nhật ký báo thù của nữ phụ